29.10.09

Có phải mình bị gì rồi o? Mình bị “quan trọng hóa vấn đề” chăng? Hay chính bản chất vấn đề là như thế?

 

Mình gét cái thái độ đó, gét giọng điệu mỉa mai đó,… Ừ nói ra thì nge có vẻ tội cho mình nhưng mình là ng làm sai.

 

Mình o muốn phức tạp ntn. Chỉ muốn yên bình như ngày trước thôi. Và hnay đã nge đc vài câu chuyện khiến cho mình xốn ruột – ng mình tin tưởng, lại là thế.. Hụt hẫng nhỉ? *cười khẩy*

 

Mình chỉ là 1 cái bóng, hoặc có thể mình vô hình. Mình đã o còn hiện hữu trong đầu những ai đó… vui thật! Họ lướt qua mình như chưa từng có mình, đùa giỡn cùng nhau như mình o có mặt ở đó và nc cùng nhau xem mình là ng dưng … Đời! Bộ mặt ai đó mà hiểu đc hết chứ! Quá thất vọng!

 

 

Cái vỏ bọc của chúng ta đẹp quá mà, đẹp quá đến nỗi ai cũng mụ mị trước cái vỏ đó mà. Nhưng bên trong chỉ là rỗng, rỗng tuếch… có những lúc chiếc hộp thật ngập tràn, đong đầy cả những yêu thương và nỗi niềm. Càng lúc nó càng vơi đi và những yêu thương kia dần dần lu mờ theo năm tháng – đến h thì đã rỗng… Nhưng vì cái vỏ quá hoàn hảo nên chúng ta vẫn còn say đắm ngỡ rằng mọi thứ o gì thay đổi, nhưng thật  chất thay đổi quá nhiều. Các bạn o nhận ra à?

 

 

Mình chỉ muốn có những ng bạn hỉu mình thôi. Vấn đề lớn quá nhỉ? Ừ lớn thật, hỉểu để mà thông cảm chia sẽ thì quá khó khăn lớn lao mà.

 

 

Muốn sống cuộc sống chỉ có những niềm vui, hạnh phúc, đầy màu hồng – nhưng cuộc sống lại chỉ toàn một màu xám xịt – lối nào là lối thoát ?

 

9:15PM.

16 tuổi …?

Xét cho cùng thì mình vẫn chỉ là 1 đứa 16 tuổi o thể tự nuôi sống đc bản thân,..

vẫn phải đi học, vẫn phải chịu sự quản giáo của ba mẹ và nhà trường, vẫn không tự thể làm những điều mình mong muốn..

Hồi đó luôn nghĩ rằng mình có cái gì sẽ được cái đó. Nhưng rồi đến bây giờ, lớp 11 rồi, thì đã biết được cảm giác muốn mà không có được, dù có cố gắng đến nhường nào… Về mặt cảm xúc thì làm sao mà mình nỡ ép buộc ai đó, vật chất thì cũng chỉ để hỗ trợ cái tinh thần đang một lúc suy yếu dần của mình thôi…

Ngta thường nói đến cái tuổi dở lớn dở nhỏ này thì tính tình cực kì lạ thường vì đây là lúc chuyển đổi cảm xúc nhiều nhất. Ừ đúng vậy thật. Mình cảm thấy mình không bình thường, mình đang bất bình thường. Cảm xúc trong ng mình thay đổi một cách kì lạ. Hay mình bị bệnh hoang tưởng ? =)) Đây là vấn đề lớn đấy…

16 tuổi, mình o muốn sống như 1 đứa con nít, hồn nhiên vô tư cả ngày; cũng o muốn làm 1 cụ non ngồi lo tính tương lai. Chỉ muốn là mình, là 16 tuổi – tuổi bồng bột, nông nổi, điên cuồng thôi. Nhưng mà mình đã lớn hơn tuổi của mình rất nhiều – cái tuổi bồng bột của mình đã chấm dứt khi kết thúc cấp 2 rồi. Trưởng thành, lớn hơn hồi đó nhiều lắm rồi… Không đòi ăn kẹo, không bật khóc giữa lớp nữa rồi … Mình muốn lớn lên 1 cách bình thường – nhưng đâu phải muốn là đc – o thể đổ cho hoàn cảnh, mà chỉ là do cuộc sống và cách sống của chính bản thân mình thôi…

Nhờ sự o đc lớn lên một cách bình thường mà mình nhạy cảm với tất cả mọi thứ trên đời này, nhạy cảm một cách kì lạ… đến nổi vô cảm với thứ xung quanh. Ánh mắt của mình đã thay đổi, nụ cười cũng đã thay đổi và tất nhiên… bản chất con người mình cũng đã thay đổi. Mình cố gắng o làm ng xấu nhưng đâu phải dễ – vẫn phải chấp nhận cái sự xấu xa của mình –  …

Rất muốn ng đó tiến về phía mình – mỉm cười và nói chuyện như một ng bạn thôi – cũng đc rồi – chỉ cần nhiêu đó thôi – …

Mình sẽ là một đứa trẻ ngoan – để sau này 18 – mình có thể tự kím tiền nuôi bản thân, nuôi mẹ và nuôi em, … Ước mơ – hoài bão của mình sẽ đc dẹp qua một bên – vì ước mơ hoài bão đó là một điều hão huyền….

Tuần sau thi giữa kì, sẽ cố gắng, fam cũng phải cố gắng nhé, CD4 cùng cố gắng nhé,.. ty phương xa thì luôn hp nhé !

[TYVF][Perf][17.07.09] KBS Music Bank – Genie – SNSD

Brought to you by Taeyeon Vietfam Subbing Team

Special thanks to Soshified for Engtrans
Việt-translator: Inok
Editor: Lee Eunsoo, Gevy, IuNhocPee
Việt-sub: IuNhocPee


MF

001

002

003

Mega1280

001

002

Youtube

*sigh*

3 tuần 3 ngày đi học ..

Đi học .. tuy có hơi khó khăn buổi đầu nhưng lại rồi đề huề vui vẻ

Sợ .. hnay sợ đến muốn phát khóc ngay giữa lớp ..

Cả mấy ngày nay cũng sợ .. cũng lo .. cũng thất vọng dữ lắm ..

Nhưng hnay còn thất vọng hơn gấp bội nữa ..

Chỉ 5 từ .. 5 từ .. phát ra từ miệng một ng mà mình xem là bạn .. 5 từ đó cứ vang vang lên trong đầu mình từ chiều đến h .. mỗi lần ngĩ đến nó là con mắt mình đầy nước :( ( .. có lẽ đó chỉ là lời nói bâng quơ nhưng sao nó hiện lên trong đầu wài ..

Những hình ảnh đó, lời nói đó, thất vọng quá :(

Thật sự là buồn lắm! Nhưng cũng chẳng ai hiểu!

Chỉ 1 tiếng xl mình cũng o đc nge lấy ..

Là đứa dễ giận, nhưng dễ tha thứ

Chỉ cần 1 xl.. !

Có lẽ mình “…” thật, như lời bạn nói. Có lẽ mình đáng để bị bạn “….”.

Mình là gì trong mắt các bạn ?

Nói xem, mình có nên tin tưởng, hi vọng và cười ngây ngô với các bạn nữa o?

Mình o muốn từ bỏ. Đừng làm mình nản.

Eternal Love

Author: Bim.Pee

Rating: K

Status: 1-shot, Complete

Disclame: các nhân vật o thuộc về tôi, nhưng tôi dựa vào 1 hình bản nhất định để làm nên các nhân vật, và có lẽ 1 trong các nhân vật chính là tôi.

Note: Chỉ là phút giây ngẫu hứng, chứ mình o già đời thế đâu :) )

ETERNAL LOVE


“Người dưng thôi!”

E nhớ lại mà còn chợt khựng lòng. 2 dòng nước mắt vẫn lăn dài trên má e từ lúc a nói lời chia tay e đến h. E tự hỏi rằng mình đã làm j sai để khiến a phải chia tay e và xem e là ng dưng. Trái tim e dường như nổ tung khi nghe a nói lời chia tay. Như ngàn hàng mũi dao đâm xuyên qua da thịt e, e không thể nghĩ j, e cũng không thể cử động được, chỉ biết đau đớn thôi. E vẫn không tin rằng a đã nói lời chia tay. Những ngày tháng vừa qua, e và cả a đều rất h/p, chẳng lẽ tất cả những hành động, cử chỉ, lời nói của a tất cả đều là giả dối.

“Không yêu e nữa! Chỉ vậy!”

Ngày trước e đã từng hỏi a: “A muốn có t/y vĩnh cửu không?”. A mỉm cười. E tin rằng trong thế giới này có t/y vĩnh cửu… nhưng chắc nó không thuộc về e, a nhỉ? E đã từng mơ ước 1 t/y đẹp và h/p cùng a mãi mãi về sau…nhưng đó chỉ là giấc mơ của riêng mình e. E đã mơ tưởng quá nhiều…

“Không có a, e vẫn h/p!”

A có biết e chỉ có mình a, a là cả thế giới đối với e, a như hơi thở của e, không có a làm sao e sống đc nói chi đến việc h/p. A đã biết e yêu a đến dường nào sao a nỡ làm như thế với e? A đã đâm thẳng vào trái tim e 1 nhát rất đau, đau đớn lắm a!

Trong bóng tối, e co ro góc phòng nằm khóc, không ăn không uống không nói cùng ai lời nào. E vẫn chưa nguôi ngoai, vẫn chưa tin rằng chúng ta đã chia tay nhau.

E không muốn néo kéo a lại mặc dù e biết mình sẽ rất đau. Vì 1 khi đã không yêu nhau nữa thì níu kéo cũng chỉ thêm đau cho cả 2 mà thôi. A ở bên e không h/p, không vui vẻ thỉ chính e là ng làm a đau buồn. E không muốn như thế! E đã yêu a mù quáng rồi… Nếu như chia tay là tốt cho a và làm a h/p thì e sẽ đồng ý. Chỉ cần a h/p là đc rồi. Chỉ yêu thương từ phía xa xôi thôi…

Thời gian trôi qua, nỗi đau về a trong e dần dần đc nguôi ngoai. E cũng đã nhận ra rằng chúng ta không còn dành cho nhau nữa. Những kỉ niệm của chúng ta, những kỉ niệm về a trong e vẫn còn trong trí nhớ e nhưng a đã không còn trong trái tim e nữa. E sẽ tiếp tục sống, tiếp tục tìm kím những niềm h/p mới trong cuộc sống này. Và e vẫn đang tìm 1 t/y vĩnh cửu. Có vẻ hơi viễn vông nhưng e tin là rồi 1 ngày nào đó e cũng sẽ tìm ra. A cũng hãy sống h/p và mong a cũng tìm đc 1 t/y vĩnh cửu cho riêng mình, a nhé!

Tạm biệt, t/y.

———————————————————————————————

1 ngày kia, a chợt nhận ra rằng tình cảm của a đối với e đã hết. A không nỡ nói lời chia tay với e vì sợ e sẽ đau lòng. Nhưng nếu không nói ra, a sẽ thấy mình là 1 kẻ lừa đảo đáng ghê tởm và a cũng không nỡ gieo trong e những ước mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực.

A nói ra, biết là e đau nhưng a cũng phải nói. A là 1 kẻ tồi. A đã làm đau 1 người con gái tối, người con gái mình đã từng yêu. A không xứng đáng tiếp tục nhận đc t/y của e nữa. A xl và cho dù có xl đến 1000 lần cũng không đủ. A không mong e tha thứ nhưng mong e hãy quên 1 thằng bỉ ổi như a đi.

A tin vào t/y vĩnh cửu chứ em. Nhưng a xl, a không phải là t/y vĩnh cửu của e. Nhiều lần a đã cố gắng yêu e lại như ngày xưa nhưng a không thể. A cũng không biết vì sao a lại ngừng yêu e. A tự dằn vặt mình, a đã không thể cười với e như những ngày đầu yêu nhau, nụ cười của a trở nên gượng gạo và giả tạo…. !

E là 1 người tốt nên chắc rồi e cũng sẽ gặp đc 1 người tốt thôi. Và e cũng sẽ có đc 1 t/y vĩnh cửu như e hằng mong ước. Mong h/p cho em. A không đáng để đc yêu và a nếu như có đc yêu, a cũng chẳng dám yêu nữa, vì a sợ a sẽ làm thế lần nữa như làm với e. Kẻ phụ bạc như a chắc sẽ không có 1 t/y vĩnh cửu đâu.

E chỉ cần sống h/p là a yên tâm rồi. Tạm biệt, t/y.

First Love – Utada Hikaru

Say Goodbye [Last Part]

Phần cuối

2 tuần đã trôi qua và mọi chuyện hình như cũng chả khác hơn là mấy. Tôi đã tự cho mình thời gian để cố gắng và tích cực hàn gắn khoảng cách giữa mọi ng và mọi ng trong band, nhưng dường như… chuyện này là o thể. Tôi cũng đã suy nghĩ về chuyện ra đi nhiều lần rồi và h là lúc phải quyết định. Càng day dưa thì càng mệt mỏi thôi. Cố gắng nhét những dòng chữ nhắng nhít nhỏ xíu trên vở của mình, nhưng tôi vẫn o thể thôi ngừng nghỉ về chuyện ra đi đc… Có lẽ… có lẽ,… ra đi có thể làm tôi thanh thản hơn.

Sáng hôm sau.

Như mọi bữa, tôi đến sớm. Không khí vẫn thật là trong lành. Buổi sáng thật là tuyệt vời. Gần đến lớp tôi nghe 1 giọng hát trong trẻo và vang vọng từ lớp mình… càng tới gần giọng nghe càng hay, chẳng ai khác ngoài giọng của Tít, tôi dễ dàng nhận ra với chừng ấy năm sống cùng cậu ấy….

“…You are my everything
Nothing your love won’t bring
My life is yours alone
The only love I’ve ever known
Your spirit pulls me through
When nothing else will do
Every night I pray
On bended knee
That you will always be
My everything…”

Tôi từ từ đi vào và mỉm cười với cậu ấy.

- Cậu hát cho tớ đấy à?- tôi trêu cậu ấy. Cậu ấy vội cười bĩu môi.

- Đang mơ à?- tôi chỉ cười trừ thôi. Vừa để cặp lên bàn tôi vừa hỏi cậu ấy. – Sao hôm nay tới sớm thế?

- Tớ không biết nữa. Đêm qua ngủ không đc. Trong lòng tớ cứ sao sao ấy… không biết có chuyện j ko nữa!- Tít nói với giọng lo lắng.

- Cậu đúng là leader (nhóm trưởng) của band đấy!- tôi khen, cậu ấy cười nhưng gương mặt thì nhăn đùm lại. Cậu ấy lo lắng cũng đúng thôi… vì hôm nay tôi sẽ nói chuyện đó mà.

- Lên sân thượng chơi ko? Lâu rồi tớ chưa lên!- Tít gật đầu.

Trường có sân thượng cao, có thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh từ đây. Ngày ấy cả 5 đứa chúng tôi thường lên đây tận hưởng những phút giây thoải mái sau những giờ học mệt mỏi.

- Không khí trong lành thật…- Tít nói khi quay mặt ra ngoài nhìn mọi cảnh vật xung quanh. Còn tôi thì lại quay mặt lại dựa lưng vào bức tường.

- Tớ sẽ ra khỏi band, Tít ạ!- tôi nói. Gương mặt Tít đang bình yên bỗng nhiên chuyển sang thái độ bất ngờ, Tít hình như ko tin vào điều tôi vừa nói và trong ánh mắt cậu ấy, có chút j đó đượm buồn. Nhưng rồi nhanh chóng, cậu ấy lấy lại đc bình tĩnh.

- Cậu o hối hận chứ?- tôi chậm rãi trả lời.

- Chắc có lẽ một ngày nào đó tớ sẽ hối hận vì đã để tuột mất đi những ng bạn tuyệt vời…- tôi ngắt khỏang.

- Vậy tại sao cậu còn r…?- Tít chưa kịp nói hết câu tôi vội nói.

- Nhưng tớ ko hối hận về con đường mình đã chọn. Tớ cần đi con đường riêng của tớ.

- Mọi ng cần cậu mà…- Tít nói với giọng năn nỉ tôi.

- Cậu nhầm rồi Tít à! Ng mà Xun, Min, Pang cần ko phải là tớ mà là cậu!- tôi nói và nhìn thẳng vào mắt Tít.

- Đúng! Tất cả chúng ta cần cho nhau!- tôi lắc đầu.

- Không phải! Cậu có thể nghĩ như thế này. Sự cần thiết của 3 cậu ấy đối với cậu như khi cả 5 chúng ta trên sân khấu biểu diễn vậy. Tớ ngồi đánh trống đằng sau các cậu, cậu hát chính và 3 cậu ấy đánh ghi-ta xung quanh cậu. 3 cậu ấy luôn cần cậu chứ ko phải cần tớ…- tôi nói. Tít vội nạt lại tôi.

- Cậu đang nói nhảm gì vậy hả? Chỉ như vậy thôi mà ra khỏi band à?

- Tớ cần đi trên con đường của chính mình. Tớ muốn trưởng thành. Khi vấp ngã sẽ tự đứng lên mà ko cần sự giúp đỡ nào của các cậu.

- Pipo à…! Dù cậu ngồi đằng sau hay ngồi tuốt múc chỉ đâu đánh trống cũng vậy… Cậu giúp cả 4 đứa tớ vững chí và luôn lấy lại niềm tin từng phút giây khi nghe nhịp gõ của cậu.

- 1 band nhạc ko cần tay trống cũng đc! Chỉ cần đệm đàn và hát chính thôi là ổn mà!- tôi nói. Tít chỉ biết lắc đầu.

- Vậy cậu cũng ko cần Pang à? Ng đã gần cậu nhất hơn cả tớ cả ngần ấy năm…?

- Cậu ấy sẽ đc an toàn khi ở bên cậu.- tôi quay lưng đi- Xuống lớp thôi, chắc các cậu ấy tới rồi.

- Cậu là 1 đứa vô trách nhiệm! Cậu chỉ nghĩ cho 1 mình bản thân cậu thôi! Cậu bỏ rơi tất cả chúng tớ và bỏ lại tất cả những gì chúng ta làm nên!- Tít vừa nói vừa ngấn nước mắt.

- Tớ xin lỗi…- tôi cúi mặt xuống đất.

- Tớ đã đoán đc ngày này rồi cũng sẽ tới nhưng thật sự… thật sự…- Tít thật sự đã khóc, những giọt nước mắt cứ thế mà lăn tròn trên má cậu ấy- Thật sự tớ ko tin là cậu sẽ ra đi và tớ không chấp nhận đc sự thật này!

- Tất cả chúng ta đều phải lớn mà Tít, không ai là bé con nữa đâu! Tớ nhận ra rằng nếu như tớ ở lại, tớ sẽ lại thêm mệt mỏi và chỉ chắn đường các cậu thôi.- tôi giải thích trong khi đó, những giọt nước mắt của Tít cứ thế mà tuôn rơi.

- Cậu đã từng hứa gì với tớ, hả?- Tít quát to- Mà giờ cậu như thế này hả?

- Cậu cứ coi như tớ là 1 đứa nói dối đi! Tớ xin lỗi…- tôi bỏ chạy 1 mạch xuống lớp bỏ lại bóng ng thấp thoáng của Tít đang quằn quại trên kia. Tôi cũng đã khóc nhưng ko phải vì tôi buồn mà là tôi đã làm đau lòng ng bạn thân của mình.

Vào lớp, tôi vội nhanh chóng lau những giọt nước mắt của mình. 3 cậu ấy đã tới lớp.

- Sao khóc vậy?- Xun hỏi tôi.

- Tít đâu?- Min hỏi.

Từ xa xa Tít bước tới với 2 con mắt đỏ hoe. Ngày hđó trôi qua thật nặng nề với tất cả chúng tôi. Sự im lặng của Tít đã làm cho Xun, Min và Pang cũng im lặng theo.

Ngày hôm sau…

Ngồi trong lớp học tôi viết giấy gửi xuống cho Tít: “Hôm nay là ngày cuối Pipo học ở đây vì vậy chúng ta thật vui vẻ nhé!”.

Tan học, cả 5 đứa cùng nhau đi chơi và lúc đó, trong lòng tôi đã có chút j đó hối hận về quyết định ra đi nhưng rồi nghỉ lại thì…

- Trả lại cho Pipo tiền bữa hổm nè.- Xun chìa tờ tiền trước mặt tôi.

- Gì đâu. Ly nước thôi mà. Pipo trả cho cũng đc! Trả lại như vậy không phải chúng ta ng dưng sao?- tôi cười.

- Thì chúng ta cũng sắp làm ng dưng rồi còn gì.- Xun nói trong vẻ mặt ngất ngỉu. Tôi kí đầu Xun 1 cái.

- Ngốc vừa vừa thôi! Pipo chỉ bảo ra khỏi band chứ đâu nói ko còn là bạn mọi ng nữa đâu. Sau này chúng ta vẫn liên lạc mà.- tôi cười. Xun vẫn ko cười nổi.- Thôi mà!

Tôi ngả ng ra dựa vào thân cây và ngắm nhìn bầu trời trong xanh. Mọi ng đang nô đùa. Tôi chợt cười hạnh phúc vì biết rằng mọi ng vẫn vui vẻ khi không có tôi. Pang chạy vào lấy 1 chút nước uống, nhìn lên tôi. Tôi nhìn cậu ấy rồi ngước mắt đi chỗ khác.

- Không cười với Pang đc 1 cái à? Cậu là loài nào mà máu lạnh vậy hả?- vẫn cái cách nói đó Pang phang cho tôi 1 câu hết đường trả lời.

- Tớ là cái loài mà đã ở chung với cậu suốt 6 năm nay đấy…- tôi cười. Mặt Pang xị ra.

- Vậy sau này không còn ở chung với tớ cậu sẽ hết máu lạnh à?

- Cậu thông minh thật nhưng đôi lúc ngốc không thể tưởng. Như lúc này chẳng hạn! Tất cả các cậu… đều ngốc như nhau!- tôi nói rồi lắc đầu.

Sau buổi hôm đó, tôi đã chuyển sang khoa Dance thay vì khoa Music như các cậu ấy.

Khi chạm mặt nhau, thường thì chúng tôi chỉ cười mà thôi. Đôi khi trò chuyện và sau những lần nói chuyện đó, chúng tôi đã hiểu nhau hơn…

Buổi diễn toàn trường đã tới, các cậu đã biểu diễn rất hay… mà không có tớ. Tớ không ân hận vì những gì mình đã quyết định. Tớ đã và đang cố gắng đạt được những gì mà tớ mong muốn. Các cậu cũng phải như vậy nhé! Tớ sẽ không bao h quên các cậu, 4 đứa bạn ngốc của tớ! Những ng bạn đã cùng tớ trải qua 6 năm tuyệt vời nhất trong cuộc đời tớ… Tớ yêu tất cả các cậu! Pipo.

Say Goodbye [Part 2]

Phần 2a.

Ngày ấy chúng ta vui nhỉ. Sao dạo này chẳng ai còn như ngày ấy nữa nhỉ. Dường như cái gì đó đã len lõi vào trong chúng ta nhỉ…

- Cậu là đồ ích kỉ !- Xun bảo tôi với gương mặt cau có đầy đáng ghét. Tôi thở dài rồi quay sang hỏi.

- Cái gì nữa?

- Sao o tâm sự với tớ. Tớ biết cậu đang có chuyện gì đó trong đầu phải o? Chưa bao h thấy cậu như thế này?

Xun lắc lắc vai tôi, tôi vẫn ngồi im chăm chú vào cuốn truyện mình đang đọc.

- Hôm wa Hee nói gì làm cậu buồn phải o? Tớ o ưa cậu ta ngay từ lần đầu gặp, may mà cậu ta o trong band mình.

- Cậu biết Hee o bao h làm tớ buồn cả mà. Với lại Hee cậu ấy là bạn tớ, vì vậy đừng nói xấu cậu ấy với tớ. Đc chứ?- tôi nói với vẻ nghiêm trọng.

- Gì mà ghê vậy? Thôi đc rồi. Tớ sẽ o đụng vào Hee của cậu nữa. Nhưng có thể kể cho tớ nghe vì sao cậu lại buồn như vậy đc o?- tôi biết Xun lo lắng cho mình nhưng tôi o có tâm trạng để nói.

- Để ngày nào đó đc o? Hnay tớ o muốn nói.- tôi nói chậm rãi, nhẹ nhàng.

- Uh, cậu hứa nhé.- cậu ấy mỉm cười đầy chất trẻ con.

- Uh, tớ hứa.- tôi cũng chỉ cố gượng cười để o làm cậu ấy thấy buồn thôi.

- Tớ để cho cậu một mình, Pipo.

Xun, ng bạn thân của tôi, cũng như mọi ng trong band. Đã chơi với nhau từ hồi cấp 2 và bây giờ cũng như thế, nhưng đã xảy ra một số mối bất hòa trong những ngày gần đây. Thật ra tôi cũng o phải thân nhất với Xun nhưng trong những ngày như thế này, Xun đã nói chuyện với tôi, những ngày này Xun có ý nghĩa nhiều với tôi lắm.

Còn Hee, tôi và cậu ấy cạnh nhà nhau. Thân nhau còn hơn chị em ruột, tôi và cậu ấy hiểu nhau đến nỗi tôi biết cậu ấy đang nghĩ gì trong đầu và cậu ấy cũng thế. Hee luôn cho tôi những lời khuyên thực sự cần thiết.

Phần 2b.

Hôm nay cũng là 1 ngày như bao ngày khác. Nắng nhẹ vương trên những cành lá chiếu óng ánh xuống sân trường. Mùi nắng sớm trong lành cùng cơn gió thoảng qua, bình yên!

Những ngày gần đây tôi thường chăm chú học hơn trước, o giỡn, o nô đùa cùng mọi ng như trước nữa. Đã có khoảng cách giữa chúng ta, cho dù o phải vậy nhưng trong lòng tôi cũng đã có chút suy nghĩ gì đó về nó.

Tôi nhận đc sms, Xun nhắn. Trời ạ! Xun nó dean thật, đứa bàn trên bàn dưới mà nhắn tin ngon ơ vậy. Tôi hơi bất ngờ về việc Xun làm. Nhưng o hiểu sao tôi cũng ngu ngơ nhắn lại. Thật là tôi đã bị Xun nhiễm bệnh ngốc rồi… Xun thật là. “Sao o nc vs ai cả?”- đấy, Xun nhắn vậy đó. Tôi nhắn lại “Không thích nói. Dean à! Đừng nhắn nữa!”. Sau khi Xun nhận đc sms từ tôi, quay xuống nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn cực khủng hàng đỡ o nổi luôn, tôi chỉ cười lơ 1 cái rồi tiếp tục việc học của mình.

Giờ ra chơi, tôi ra ngoài hành lang nghe nhạc. Đang hòa theo tiếng nhạc, bất chợt Tít đi ra. Tôi nhìn thấy nhưng giả vờ lơ đi không chú ý tới.

- Pipo đang giận mọi ng à?- giọng Tít ko phải quá lớn để át tiếng nhạc trong tai tôi nhưng nó cũng làm cho tôi đủ nghe thấy. Tôi tháo tai nghe ra từ từ.

- Chúng ta đã chơi với nhau đc bao lâu rồi?- Tít bất ngờ vì câu hỏi của tôi.

- 6 năm hơn rồi.- Tít cười.

- Chúng ta thân nhau phải ko?- tôi hỏi trong khi ánh mắt vẫn nhìn về phía xa xăm nào đó. Xun như hiểu ý tôi muốn nói.

- Pipo lo lắng vì band chúng ta ko thân như hồi xưa nữa phải ko?- tôi quay qua, ko nói gì- Quả thật dạo này ai cũng bận việc của ng đó. Chẳng còn tình cảm như ngày xưa nữa… nhưng rồi mọi ng cũng nhận ra tình cảm mới thật sự là quan trọng.

- Pipo cũng mong thế.

- Cho dù có chuyện gì cũng đừng bỏ band nhé, Pipo!- tôi cúi mặt xuống.

- Pipo ko biết nữa.- tôi thở dài- Pipo đã từng nghĩ chúng ta luôn là một gia đình chứ ko phải là một nhóm nữa, nhưng bây h…

- Bây h chúng ta vẫn là gia đình đấy?

- Ko. Bây h chúng ta như một cái hộp với vẻ bên ngoài rực rỡ màu sắc nhưng bên trong thì rỗng, chẳng có gì…- tôi nói. Tít ngạc nhiên vì câu nói của tôi.

- Pipo! Chẳng lẽ…- Tít nhìn tôi nói với vẻ mặt lo lắng.

- Tít đừng lo! Khi nào có ý nghĩ như thế, Pipo sẽ nói.

Có lẽ Tít đã hiểu ý nghĩ trong đầu của tôi. Thật sự ra lựa chọn việc này ko hề đơn giản một tí nào cả. Nó thật sự quả là khó khăn. Nhưng tôi đã ko còn cảm giác là một gia đình khi ở bên cạnh band nữa rồi… Ai cũng có con đường riêng và có cái gọi là “BFF” rồi, chính tôi cũng ko biết nên làm như vậy ko… Nhưng có lẽ Hee nói đúng. Ra đi có lẽ là tốt nhất cho Tít, cho Xun, cho Min, cho Pang và cho cả tôi.


Say Goodbye [Part 1]

Author: Bim.Pee

Rating: K+

Status: 3-shot, Complete

Disclame: các nhân vật o thuộc về tôi, nhưng tôi dựa vào 1 hình bản nhất định để làm nên các nhân vật, và có lẽ 1 trong các nhân vật chính là t.

Note: Viết tặng dành cho cái gọi là “Tình bạn”.

Phần 1.

– Này! Cậu có dám tách riêng ra o?

Tôi lặng thinh trước câu hỏi đó. Tôi nuốt nước bọt hỏi lại:

– Sao cậu lại hỏi như thế?

– Chỉ muốn biết rằng cậu như thế nào thôi.- Ng ấy vừa ngước nhìn trời sao vừa nói- …hợp rồi cũng phải tan… Nhưng cái quan trọng là dám từ bỏ và dám chấp nhận…

Tôi lặng ng trước câu nói đó.

– Không có ý gì đâu. Nhưng cậu hãy suy nghĩ nếu mình ở đây thì có vui hay o. Hay là cậu đang muốn bay xa đến 1 nơi nào đó nhưng dối lòng rằng không phải như vậy. Những ng bạn của cậu nếu như hiểu cậu sẽ để cậu ra đi còn nếu họ giữ cậu bên mình nhưng o yêu cậu và o làm cậu vui thì đó là những ng bạn ích kỉ…

– Này cậu đang thúc cho tớ ra khỏi Band phải o?- tôi chợt cười.

– Có đâu. Chỉ mong cậu hạnh phúc mà thôi.

– Uhm..uhm…- tôi ngồi ngọ nguyậy chân dưới nền đất cát cố vẽ 1 cái gì đó nhưng chỉ là những hình ảnh vô nghĩa mà thôi… Cậu ấy nhìn thấy vậy, mỉm cười rồi bảo:

– Đầu óc cậu đang rối bời nên tớ o làm phiền nữa. Tớ về trước đây.

Bóng cậu ấy khuất dần… Tôi thở dài 1 tiếng rồi ngước nhìn trời sao…

[continue]

[TYVF][MV] Tell me your wish (Genie) – SNSD

Brought to you by SubTeam TaeYeonVietFam


Tell me your wish


Vietnamese translator: inok
Editor: LeeEunsoo, gevy
Timer: Bim.Pee, gevy
Typesetter: syaoran112
Encoder: gevy
Uploader: gevy + JMoriaty


Download:

MU

MF

Do not take out without permission.


[Fanfic] The Shakespeare Trilogy [Part 2]

Just Like Julliete

Giống như Julliete,

Ta tràn đầy sự duyên dáng và sự thu hút.

Giống như Julliete,

Ta bước vào phòng khiêu vũ với sự thanh lịch…….

Sức quyến rũ của ta tỏa ra những người ta bước qua.

Giống như Julliete,

Ta được vây quanh bởi những chàng trai đang nhìn ta với ánh mắt ngạc nhiên và sững sờ,

Một vài cậu nhìn ta với sự mong ước trong mắt họ.

Ta chỉ trao họ một nụ cười bẽn lẽn và bước đi.

Họ chẳng là gì cả.

Ta bị vây quanh bởi những cậu bạn học nhưng không ai đủ cuốn hút ta cả. Họ là những con cá vô dụng trong đại dương mênh mông này.

Ta cần một thứ gì đó….

Một ai đó có thể cuốn hút ta.

Oh,

Ta quên mất rằng ta đã nói ta giống như Julliete,

Ta đặt mẫu người yêu rất cao và chọn cũng rất kỹ.

Không ai có thể làm ta chú ý,

Họ cần rất nhiều điểm đặc biệt.

Ta yêu những kẻ ve vãn ta mà ta không hề ngó tới…

Đằng sau nụ cười bẽn lẽn của ta,

Đang cố gắng làm cho lời cầu nguyện của ta rơi vào bẫy và khiến họ phát điên vì ta,

Khẩn cầu tình yêu của ta.

Nhưng ta có thể làm gì?

Chẳng có gì quyến rũ ở đây cả.

Ta quay đầu,

vuốt nhẹ tóc và tiến tới bể cá khổng lồ cạnh phòng khiêu vũ.

Thật là đẹp,

Ít nhất thì cũng có cái gì đó trong phòng này có thể lôi kéo được sự chú ý của ta.

Ta dừng chân trước bể cá khổng lồ và thán phục những tạo vật xinh đẹp đang bơi tự do.

Tất cả bọn chúng đều rất hạnh phúc và hứng thú,

Không như ta, hoàn toàn cảm thấn chán chường.

Ta liếc mắt ở mỗi góc của bể cá………

Và là chàng

Đang đứng ở phía bên kia bể cá.

Mặc dù gương mặt chàng bị che khuất bởi chiếc mặt nạ đen nhưng như thế chỉ khiến ánh mắt của chàng thêm gợi cảm và bí ẩn, ta có thể thấy ánh mắt của chàng đang nhìn về phía ta.

Ta lọt vào đôi mắt nâu sâu thẳm của chàng

Đôi mắt đó…

Đôi mắt làm chao đảo trái tim ta.

Cuối cùng thì cũng có ai đó lấy được sự chú ý của ta.

Không như những cặp mắt khác trong căn phòng này,

Ánh mắt của chàng thật… kinh ngạc và khiến ta tò mò chàng là ai.

Ta có thể nhìn thấy chàng cũng đang bị ta thu hút….

Chàng đã rơi vào bẫy của ta rồi….

Hãy xem chàng có thể rượt theo ta trong bao xa nhóc.

Ta quay mặt đi và bước vào chính giữa phòng khiêu vũ.

Đi nào,

bắt ta đi nếu chàng có thể.

Ta ra ngoài ban-công và dựa lưng vào tường,

Chờ chàng đến tìm ta.

Đôi môi ta tạo thành một đường cong nhỏ khi ta nhìn thấy chàng đang bước đi vòng quanh và kiếm ta khắp cả hành lang,

Thật là buồn cười.

Chàng quay đầu về phía ta

Cuối cùng chàng cũng tìm thấy ta,

Chàng giỏi đấy.

Ta mỉm cười và sau đó quay lưng bước ra ngoài khu vườn ngoài cửa.

Đi nào… đi thôi… đến với ta nhóc.

Để xem chàng giữ ta lại trong tay chàng thế nào…

Giữ luôn cả trái tim ta….

Tốt hơn chàng nên chuẩn bị đi nhóc vì sẳn sàng hay không,

Thì chàng cũng đang rơi vào bẫy của ta….

Từ giờ,

Chàng là của ta…..Romeo.

~End~

[continue]

11:49PM – 14.08.09

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.